Vì sợ không đủ kiến thức, tốn kém, rủi ro nên tôi quyết định không sinh con

Vì sợ không đủ kiến thức, tốn kém, rủi ro nên tôi quyết định không sinh con

Anh tự nấu ăn và rửa chén. Tôi không biết nấu ăn, tay bị dị ứng xà phòng nên không rửa chén được.

Tôi không sinh con vì sợ không đủ kiến thức, tốn kém, rủi ro

Tôi 28 tuổi, không có ý định sinh con vì nghĩ mình không phải người tốt, không đủ kiến thức để nuôi dạy một đứa trẻ. Tôi cũng sợ tốn kém hoặc rủi ro sẽ phát sinh nếu không may bé bệnh. Tôi không có tiền nuôi nổi, phải hy sinh nhiều điều vì tôi rất thích đi du lịch. Mỗi lần đi du lịch hay mua sắm, ăn uống gì, tôi đều đắn đo, suy nghĩ rất nhiều. Nếu sinh con, tôi sợ mình sẽ stress nhiều, vì đã sinh ra thì phải nuôi dạy đàng hoàng, từ vật chất tới tinh thần. Hiện tại tôi không biết mình sống có ý nghĩa gì. Đôi lúc ước mình ra đi một cách nhanh chóng và nhẹ nhàng vì tôi rất sợ đau. Và tôi muốn biến mất hoàn toàn, không muốn đầu thai lại làm người hay làm chó, làm cây vì thấy làm gì cũng khổ.

Tiền lương chồng đưa hết cho tôi giữ. Tôi không ăn xài gì nhiều nhưng cũng không biết làm gì để tạo thêm thu nhập. Đợt sốt đất vừa rồi, tôi chậm tay. Nhìn mọi người xung quanh, ai cũng kiếm lời từ một tới 2 tỷ, tôi thấy mình thật vô dụng, không giúp gì được cho chồng. Anh không trách gì tôi, chỉ nói số mình không có phúc thì cứ bình an sống qua ngày là vui rồi. Mỗi ngày tôi đều suy nghĩ phải làm một người có ích, không thể cứ ở nhà tiêu tiền chồng mãi được, nhưng tính tôi dở dở ương ương, không kiên trì được lâu.

Học tiếng Trung, người ta học một 2 năm thành thạo, tôi học 3 năm rồi, trình độ nói thì HSK 4, chữ viết khó quá nên mới tới HSK 3. Chồng luôn kêu tôi không cần phải làm gì, cứ ở bên anh là đã có ích rồi, vì nếu tôi buồn, anh cũng ảnh hưởng, công việc của anh cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Chồng hơn tôi 19 tuổi, là người Đài Loan, đã ly dị, có con trai 14 tuổi. Vô tình lại hợp với ý định không muốn có con của tôi. Tính tôi hay sợ bị đàm tiếu vì yêu người lớn hơn quá nhiều tuổi, nên đi ăn tôi cũng hay né các quán có học sinh, sinh viên nhiều. Tôi không biết sao mình lại vậy, rõ ràng chồng rất yêu tôi, đối xử với tôi rất tốt. Anh tự nấu ăn và rửa chén. Tôi không biết nấu ăn, tay bị dị ứng xà phòng nên không rửa chén được. Có thể nói ngoài anh ra chắc không ai dám cưới một người như tôi làm vợ, nhưng tôi lại vì sợ người ngoài đàm tiếu mà đôi khi cư xử không tốt với chồng. Tuần hoặc tháng lại cãi nhau một lần, đòi chia tay. Tôi nên làm gì để cải thiện cuộc sống? Rất mong được nghe nhiều lời khuyên từ mọi người.

 

 

 

 

Vừa cầm hóa đơn tiền điện 8 triệu thì cả nhà té hỏa ra và chưa kiệp hó hé thì anh chồng đã liếc mắt

Vừa cầm hóa đơn tiền điện 8 triệu thì cả nhà té hỏa ra và chưa kiệp hó hé thì anh chồng đã liếc mắt

Thật sự là không chịu nổi. Có ai cư xử như anh ấy không?

Nhà tôi hướng đông nam, trong tòa nhà một khu chung cư ngoại thành Hà Nội. Tôi luôn tự hào với bạn bè vì không bao giờ phải chịu cảnh nhà nóng hầm hập, phụ thuộc điều hòa như các gia đình khác. Nhờ vậy cũng tiết kiệm được tiền điện hàng tháng. Trẻ con được hưởng gió trời, vừa thoáng vừa trong lành, ít bệnh tật vặt vãnh.

Thế mà, đầu mùa hè này, chồng tôi tự dưng gọi anh bạn thân đến lắp 3 cái điều hòa mới, phòng khách rồi phòng ngủ. Lý do anh đưa ra là ủng hộ cửa hàng điện máy của bạn mới khai trương còn đang ế ẩm. Tôi đã hơi bực vì tự dưng tiêu 40 triệu tiền tiết kiệm vào thứ đồ không cần thiết.

Thấy tôi làu bàu, chồng khó chịu, tuyên bố là từ nay anh ở nhà phải bật điều hòa 24/24. Không thì nóng bức, làm sao anh chịu nổi. Anh bảo trước làm công ty nhỏ, chịu nóng quen nên không đòi hỏi. Chứ giờ công ty anh đông ấm, hè mát nhờ điều hòa hai chiều. Anh làm ra tiền mà tôi còn cản không cho anh tiêu thì đừng trách anh đi sớm về muộn.

Tá hỏa khi cầm hóa đơn tiền điện 8 triệu, vừa định ho he một câu thì chồng đã trừng mắt.

Vợ chồng tôi to tiếng chỉ vì thói quen hoang phí của anh.

Thấy vậy, tôi cũng ngậm bồ hòn làm ngọt. Nhưng thật sự là tôi nóng mặt vì ông chồng hoang phí thái quá!

Hai ngày giữa tháng 5, nhiệt độ lên gần 40 độ, đúng là rất nóng. Anh không cho mấy cái điều hòa nghỉ phút nào. Cuối cùng, nửa đêm đang ngủ thì điện ngắt do quá tải. Bọn trẻ con khóc ầm ĩ. Đêm hôm cũng chẳng ai tìm được thợ sửa. Chồng tôi thì không biết gì về kỹ thuật điện. Anh ôm gối ra ban công ngủ cho mát. Để mặc tôi tự xoay sở, quạt tay cả đêm cho con ngủ. Sáng ra tôi phờ phạc vì nóng, mồ hôi nhễ nhại và mất ngủ.

Sang tuần mới, rõ ràng thời tiết dịu mát hơn nhiều. Nhưng anh dường như muốn khiêu khích tôi. Tiếp tục thói quen bật mát lạnh cả căn nhà, nhiệt độ chỉ 20 độ. Khi cả nhà đi siêu thị mua sắm, anh còn giữ cho chó cảnh nằm.

Khi cầm tờ hóa đơn tiền điện hơn 8 triệu. Tôi tái mặt, đưa ra cho anh xem kèm một tâm trạng khó chịu cùng cực. Anh không những không biết lỗi, còn cho tôi ăn một cái bạt tai xây xẩm mặt mày vì nói nhiều. Tôi giận chồng lắm, nhưng thương con lại không dám bỏ về nhà ngoại. Chúng nó còn đi học, tôi đi thì ai lo cho con.

Tá hỏa khi cầm hóa đơn tiền điện 8 triệu, vừa định ho he một câu thì chồng đã trừng mắt.

Tôi được ăn bạt tai trong nỗi uất ức.

Một tuần rồi, tôi chẳng muốn nói chuyện với chồng. Anh ấy cũng không khoan nhượng. Ban quản lý chung cư dán thông báo, loa phát ầm ĩ về việc cư dân cố gắng tiết kiệm điện. Nếu không đủ tải, trạm phát điện có thể gặp sự cố dẫn đến mất điện tòa nhà. Lúc ấy thì lên xuống thang máy cũng là vấn nạn. Sự cố đêm nóng cao điểm, cũng vì các gia đình lạm dụng điều hòa hết công suất.

Nhưng chồng tôi bỏ ngoài tai hết. Anh bảo tiền anh làm ra anh phải hưởng, còn điện thì có công ty điện lực chịu trách nhiệm lo. Bọn trẻ con thì thích thú vì được nô đùa thoải mái mà không toát mồ hôi. Chả lẽ cả gia đình này chỉ có tôi là suy nghĩ bất thường? Thật sự là không chịu nổi. Có ai cư xử như anh ấy không?

 

 

 

 

 

 

Bị ông chồng đánh khi tôi dậy con trai riêng làm việc nhà

Bị ông chồng đánh khi tôi dậy con trai riêng làm việc nhà

Đây là lần thứ 5 anh đánh tôi trong 5 năm cưới nhau. Tôi cảm thấy rất buồn và bị xúc phạm nặng nề.

Tôi bị chồng đánh khi dạy con gái riêng của anh làm việc nhà

Tôi 40 tuổi, làm cho một công ty nước ngoài, thu nhập tốt, kết hôn năm 25 tuổi. Khi tôi sinh con, chồng có nhiều mối quan hệ khác và chúng tôi ly hôn sau 2 năm sống chung. Con trai ở với tôi.

Sau hơn 5 năm ly hôn, tôi tái hôn với chồng hiện tại. Anh lớn hơn tôi 9 tuổi, có 2 con riêng, con gái sống cùng anh. Trước khi kết hôn, tôi có nhà riêng nên sau khi cưới tôi vẫn ở nhà mình mà không theo chồng về Sài Gòn. Một tuần anh về một hai lần, chúng tôi sống như vậy 3 năm. Sau đó, chúng tôi có một con chung. Chồng nói tôi nên về Sài Gòn để gia đình đoàn tụ, cho con trai được gần ba mẹ. Tôi nghe lời anh nhưng vẫn làm chỗ cũ, đi về khoảng 55 km. Khi về sống chung, tôi lo chi phí ăn uống hàng ngày cho 5 người và toàn bộ chi phí học hành cho con trai riêng của mình. Là vợ chồng nhưng anh chưa bao giờ đưa tiền cho vợ hay công khai tài chính với tôi. Anh sẵn sàng đi nhậu khi có ai đó điện thoại, dù trước đó tôi đã nấu cơm. Anh có thể ngồi hàng giờ để đánh bài với bạn mặc tôi muốn làm gì thì làm. Anh tự cho mình quyền đi sớm về khuya, nhưng khi tôi có việc về trễ chút là anh tra hỏi, nói bóng gió đủ kiểu.

Gần đây, tôi nói với anh, con gái lớn rồi (con riêng của anh) nên dạy bé làm việc nhà, anh cũng ậm ừ cho xong. Một hôm tôi bảo con anh “Con gái lớn rồi, nếu không đi học thì dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ để sau này còn biết làm, lớn rồi chưa biết làm bất cứ chuyện gì”. Anh nghe được và bảo rằng gái trai gì cũng làm (tức là con trai tôi cũng làm).

Tôi đồng ý nhưng nói con gái phải để ý chuyện bếp núc, nhà cửa hơn con trai. Thế là anh chửi tôi thậm tệ, đánh tôi trước mặt con anh. Đây là lần thứ 5 anh đánh tôi trong 5 năm cưới nhau. Tôi cảm thấy rất buồn và bị xúc phạm nặng nề. Tôi đã làm điều gì không đúng sao? Tôi có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này không?

 

 

 

 

Vợ vẫn muốn lo hết cho bên ngoại nhưng điều kiệ bên gia đình thì không đủ để lo

Vợ vẫn muốn lo hết cho bên ngoại nhưng điều kiệ bên gia đình thì không đủ để lo

Tôi muốn bỏ tất cả để ra đi nếu vợ một mực lo hết mọi chuyện, nhưng con tôi lại nói buồn khi không có mẹ.

Gia đình không nhiều điều kiện, vợ vẫn muốn lo hết cho bên ngoại

Tôi hơn vợ 7 tuổi, có một con trai, đang ở nhà thuê. Tôi làm công tác quản lý văn phòng, vợ làm chung công ty. Ngoài công việc văn phòng, tuần 3-4 buổi tối tôi chạy taxi công nghệ để kiếm thêm thu nhập. Vợ tôi yêu thương chồng con, chu toàn việc bếp núc. Tôi cũng rất yêu thương gia đình nhỏ của mình. Thu nhập hai vợ chồng khoảng 15-20 triệu một tháng. Vợ tôi có một điểm là bất kỳ ai trong gia đình có chuyện, chỉ cần gọi điện, cô ấy luôn sốt sắng tìm cách chia sẻ, tư vấn, chạy chỗ này chỗ kia để hỗ trợ, sau đó vài ngày gọi lại xem thế nào để hỗ trợ tiếp. Tuy nhiên khả năng của cô ấy lại không có. Khi vợ can thiệp vào, làm sao tôi đứng ngoài được, đầu óc không yên.

Cha mẹ tôi đã già, 55-56 tuổi, ở quê. Cha làm phụ hồ, mẹ vừa bị ung thư mới đỡ, ở nhà trông con cho chú em và lo việc nhà. Gần đây bà đã gây một số nợ khá lớn, phải bán một phần đất trả nợ nhưng chưa xong.

Em trai tôi bị tai nạn giao thông, chấn thương sọ não, sức khỏe yếu, vợ và con gái em bỏ đi. Em lấy vợ sau có con trai chưa đầy một tuổi. Tôi chưa giúp được gì nhiều, chỉ lo gạo thóc, đỡ đần ít tiền sống qua ngày.

Cha mẹ vợ tôi có hai con gái, đã ly dị. Mẹ vợ đi thêm bước nữa và có một con trai nhỏ, đang thuê nhà. Mẹ và chồng mới không có công việc ổn định, phải mượn tiền bà ngoại và chị em trong nhà, chơi hụi rồi vay nóng bên ngoài để mở quán buôn bán (gần 10 lần mở quán, mỗi lần 40-50 triệu) nhưng đều thua lỗ, nợ nần vì làm ít chơi nhiều, thiếu tính toán. Gần đây, chồng của bà bị tai biến, nợ nần giờ không biết làm sao, tiền viện cũng không có.

Em vợ tôi có chồng không hôn thú và một con gái nhỏ. Chồng nghiện ngập, cờ bạc, không nghề nghiệp. Trong thời gian chồng đi cai nghiện, em vợ đi làm ở nước ngoài và quen một người đàn ông lớn tuổi, chu cấp tiền bạc cho em. Từ nguồn tiền đó, em mua được miếng đất nhỏ để ở. Chồng cai nghiện về thì tiếp tục chung sống. Gần đây, anh ta quậy phá nên em vợ chia tay, muốn đi nước ngoài nên định gửi con cho vợ chồng tôi nuôi. Vợ tôi muốn nhận nuôi để em gái mình không vướng bận nhưng tôi không muốn vì con bé hay bệnh. Trong khi đó, vợ con tôi cũng hay bệnh, mỗi lần vậy hai vợ chồng phải nghỉ làm hoặc về sớm. Nếu nhận nuôi cháu, chắc cuộc sống khó thêm.

Bây giờ vợ tôi muốn nuôi cháu gái, muốn tôi có trách nhiệm với mẹ vợ. Xin lỗi tôi không đủ sức, gia đình nhỏ của tôi thì sao? Tôi muốn bỏ tất cả để ra đi nếu vợ một mực lo hết mọi chuyện, nhưng con tôi lại nói buồn khi không có mẹ. Tôi đã chia sẻ với vợ rất nhiều: ai cũng phải có trách nhiệm với những gì mình đã làm, con cái chỉ chia sẻ, hỗ trợ trong khả năng có thể, anh em cũng còn nhiều việc phải làm. Giờ cứ như vậy, chúng ta cũng khổ lây và không bao giờ có lối thoát nhưng vợ tôi chưa hiểu. Mong mọi người chia sẻ và cho tôi lời khuyên.

 

 

 

Hàng đêm tôi nổi gai ốc trước cái ám ảnh khi lấy chồng đại gia

Hàng đêm tôi nổi gai ốc trước cái ám ảnh khi lấy chồng đại gia

Cuộc sống nhung lụa bên một người chồng đại gia có lẽ là khao khát của rất nhiều người, thế nhưng phải là người trong cuộc họ mới có thể thấu hiểu hết được nỗi lòng của một người mang tiếng “vợ đại gia”.

Lấy chồng đại gia để đổi đời có lẽ là suy nghĩ của rất nhiều chị em. Tiền rất quan trọng, có tiền vẫn tốt hơn là không có song tôi vẫn muốn chia sẻ những dòng tâm sự về cuộc đời của chính mình để chị em phần nào hiểu được góc khuất phía sau ba chữ “lấy chồng đại gia”.

Ngày vừa ra trường, nhờ vào tấm bằng khá đẹp cùng khả năng ngoại ngữ và ngoại hình ưa nhìn, tôi được nhận vào làm thư ký giám đốc cho một tập đoàn bất động sản. Công việc đầy những điều mới mẻ và thử thách khiến tôi phải rất năng động để có thể thích nghi với hoàn cảnh.

Ở môi trường mới này tôi đã mở mang được rất nhiều điều. Tôi được đi nhiều nơi hơn, nói chuyện với nhiều người giỏi hơn. Tôi cũng tự thấy mình vỡ ra được rất nhiều điều mà có lẽ sẽ chẳng trường lớp nào dạy được cả.

2 tháng sau tôi được nhận công việc chính thức. Đó cũng là lúc tôi thấy mình thật sự phải thay đổi. Tôi cần có một ngoại hình chuyên nghiệp hơn, sự đầu tư cho vẻ bề ngoài hoàn toàn rất có giá trị. Tôi đầu tư nhiều hơn cho trang điểm, mua sắm. Cũng chính từ đây tôi và bạn trai trở nên thường xuyên cãi cọ hơn.

Lấy chồng đại gia, hàng đêm tôi nổi gai ốc trước cảnh tượng ám ảnh

Anh nói anh thấy tôi khác trước và không muốn tôi sa đà vào thế giới của người giàu – nơi mà anh cho là đầy những cám dỗ, cạm bẫy và không dành cho hai chúng tôi.

Bạn trai tôi khi ấy là một người khá hiền lành. Anh sống rất dễ chịu và chiều chuộng tôi, duy chỉ có điều lương không vượt quá được 7 triệu. Anh nói anh vẫn còn trẻ và đang tích cực tích lũy kinh nghiệm. Anh sẽ cố gắng để cả hai có một cuộc sống tốt nhất.

Nhưng như mọi người cũng biết, không phải điều gì cũng cứ cố gắng là được. Chúng tôi dần dần không còn tìm được tiếng nói chung rồi nhanh chóng chia tay khoảng 5-6 tháng sau đó. Anh không níu kéo, điều mà tôi cũng biết trước được. Dù sao như vậy hai chúng tôi cũng dễ dàng quên nhau đi để đến với người mới hơn.

Sau đó không lâu, tôi tình cờ quen biết rồi qua lại với giám đốc một công ty đối tác. Anh đưa tôi vào một thế giới hoàn toàn khác những điều tôi đã từng có. Những chiếc túi có giá lên tới cả trăm triệu dần xuất hiện trong tủ đồ của tôi sau mỗi lần đi chơi với anh. Vậy là tôi xiêu lòng trước sự theo đuổi cuồng nhiệt của anh.

Chỉ vài tháng sau đó, đám cưới của tôi diễn ra một cách linh đình. Tôi đã xuất hiện như một cô công chúa với chiếc váy cưới đặt thiết kế bên nước ngoài, trong một không gian vô cùng sang trọng tại khách sạn bậc nhất. Nhìn những ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người dành cho mình, tôi càng tin rằng mình đã lựa chọn đúng.

Thế nhưng ngay đêm tân hôn, tôi đã sốc nặng khi nhận ra sự thật về người đàn ông tưởng chừng hoàn hảo kia. Khi tôi vừa từ trong nhà tắm ra đã thấy có một cô gái ăn mặc hở hang ngồi sẵn ở đó. Anh nói chúng tôi hãy chào hỏi nhau đi rồi cùng “chơi”.
Mãi sau tôi mới hiểu ra vấn đề. Hóa ra anh muốn chúng tôi quan hệ tập thể, một thú vui hết sức bệnh hoạn của anh. Cô gái kia là một trong những người từng cặp kè mà chồng tôi rất ưng về kỹ năng giường chiếu. Tôi không thể chịu nổi nên đã tự động sang phòng khác để nhường phòng cho hai người họ.

Đêm tân hôn, cái ngày mà lẽ ra người con gái được hưởng niềm hạnh phúc nhất của đời mình thì tôi lại ở đây, trong một góc phòng mà lặng lẽ khóc. Nhà lớn để làm gì, giàu sang để làm gì khi phải chứng kiến cảnh tượng ám ảnh đó.

Lấy chồng đại gia, hàng đêm tôi nổi gai ốc trước cảnh tượng ám ảnh

Cuộc đời tôi bắt đầu sang trang, sang trang một cách thật sự. Chuyện ám ảnh đó không dừng lại ở một đêm mà tiếp diễn rất nhiều đêm sau đó, một cách thường xuyên. Tôi như một người thừa trong căn nhà biệt thự sang trọng đó.

Anh ta vẫn đưa tôi tiền đều đặn, sai người chăm sóc tôi một cách cẩn thận chu đáo. Trước những buổi tiệc hay đi gặp đối tác, anh đều đưa tôi đi tút tát lại nhan sắc, trang điểm thật đẹp. Ai nhìn chúng tôi bên nhau cũng nghĩ rằng tôi thật tốt số nhưng họ đâu biết được đằng sau tôi phải trải qua những chuyện gì.

Cho đến nay, đã 1 năm trôi qua, tôi vẫn luôn là bông hoa để anh trưng bày trong tủ kính rồi khoe ra mỗi khi đi gặp gỡ bạn bè. Tôi không biết mình nên làm thế nào nữa. Nên bỏ lại tất cả để thay đổi cuộc đời mình hay chấp nhận để có một cuộc sống giàu sang?

 

 

 

 

 

 

 

Nằm bên người yêu mới tôi luôn ước anh sẽ là người yêu cũ

Nằm bên người yêu mới tôi luôn ước anh sẽ là người yêu cũ

Vài năm liền, cứ vài hôm tôi lại mơ thấy anh, giật mình tỉnh giấc, tôi chỉ muốn được gặp và ôm anh một lần.

Nằm bên chồng mà tôi luôn ước anh là người yêu cũ

Tôi 30 tuổi, lấy chồng vài năm, có một bé. Từ ngày lấy chồng, tôi luôn nhớ về người yêu cũ. Hơn chục năm trước, tôi và anh quen nhau. Một cuộc tình vỏn vẹn 2 tháng do lúc đó cả hai còn quá trẻ, nhút nhát. Hàng tuần anh về thăm tôi. Anh học ở tỉnh, còn tôi học cấp 3 ở quê. Sau đó, có người khác tán tỉnh nên tôi đã chia tay. Thời gian sau, tôi lên Sài Gòn học và vô tình liên lạc lại với anh. Từ đó tôi và anh hiểu nhau hơn. Có dịp về quê, cả hai đi chơi cùng bạn bè.

Vài năm trôi qua, tôi quen bạn trai. Mỗi lần tôi và bạn trai giận hờn, chia tay, tôi lại tìm tới anh để vơi nỗi buồn. Anh vẫn vui vẻ với tôi. Khi làm lành, quay lại với bạn trai, tôi đã quên mất anh. Cứ vậy vài lần, đỉnh điểm là lần tôi đã cho anh niềm tin rồi khiến anh thất vọng, thi rớt thạc sĩ. Anh hỏi tôi anh có gì không bằng người ta mà tôi đối xử như vậy. Anh giận tôi, tôi chủ động xin lỗi. Tôi vẫn không thể vượt qua được lý trí hay vì tình cảm dành cho anh chưa đủ lớn mà không thể đến được với anh.

Vài năm sau, tôi quen chồng hiện tại. Suốt những năm tháng đó, tôi và anh vẫn liên lạc và gặp nhau. Khi tôi lấy chồng, ngày đi đưa thiệp cưới, chúng tôi đi cùng nhưng chú rể không phải anh. Tôi đã quá tàn nhẫn, không nghĩ tới cảm xúc của anh. Trước ngày về nhà chồng, chúng tôi nhắn tin tận khuya, nói hết những gì trong lòng. Sau cưới, không biết tại sao tôi càng nhớ anh. Vài năm nay, cứ vài hôm tôi lại mơ thấy anh, mơ về những ngày trước đây, luôn thấy anh yêu thương tôi. Giật mình tỉnh giấc, tôi chỉ muốn được gặp và ôm anh một lần, nói lời xin lỗi anh.

Một năm trước, anh đã kết hôn, tôi cũng đến dự. Hôm đó, nhìn thấy anh vui vẻ, hạnh phúc bên vợ mới cưới, tôi thấy vui vì anh đã gặp được người thương, nhưng lại có chút chạnh lòng. Tôi biết mình quá ích kỷ. Nhiều khi, tôi muốn nói hết cho anh biết tôi rất nhớ anh nhưng không thể, vì hạnh phúc của anh, vì gia đình tôi và có nói cũng không thay đổi được gì, sẽ đánh mất tình bạn còn lại của tôi và anh. Tôi luôn dằn vặt về những gì mình đã gây ra cho anh. Nằm bên chồng mà tôi luôn ước người nằm kế mình là anh. Tôi có lỗi với anh và chồng hiện tại. Có phải tôi đang ngoại tình tư tưởng không? Khi mọi người đọc bài viết này, sẽ chỉ trích tôi ích kỷ nhưng thật lòng tôi không biết chia sẻ cùng ai, cảm thấy rất nặng lòng. Tôi biết là sai trái dù là trong suy nghĩ. Xin mọi người cho tôi lời khuyên để không mơ, không nhớ về anh nữa.

 

 

 

 

Phẫn nộ vì bị đòi 26 triệu tình phí và dứt tình trai trẻ

Phẫn nộ vì bị đòi 26 triệu tình phí và dứt tình trai trẻ

3 tuần sau khi chia tay, anh gửi cho tôi một danh sách dài 3 trang các khoản chi phí. Trong số đó tôi thấy cả 500 nghìn anh mua giày cho cháu tôi ngày sinh nhật.

Kể từ khi yêu nhau, mỗi tuần, tôi đều đi siêu thị, mua sắm cho anh ta khoảng 1 triệu đồng. Trong đó bao gồm đồ dùng hàng ngày, quần áo, đồ ăn và bia.

Đáp lại, anh đưa tôi đi ăn hàng, uống cafe, xem phim, du lịch. Vào dịp sinh nhật, mùng 8/3 hay 20/10 … anh ta mua cho tôi váy áo hoặc mỹ phẩm, giày dép.

Tất nhiên, số tiền anh chi cho tôi nhiều gấp 2 lần so với số tiền tôi đã bỏ ra vì anh, nhưng tôi nghĩ, trong tình yêu, nam giới chi phần nhiều hơn cũng là lẽ thường. Anh cũng không phải người khó khăn gì về tiền bạc. Tuy không sinh ra ở Hà Nội nhưng anh có một căn hộ chung cư và mỗi tháng kiếm được lương 15 triệu.

Dứt tình trai trẻ, tôi phẫn nộ vì bị đòi 26 triệu tình phí

Khi đến với anh, tôi chỉ nghĩ chúng tôi cách nhau 2 tuổi. Tôi sinh năm 1984 còn anh nói anh sinh năm 1986. Nhưng yêu được vài tháng, tôi phát hiện anh nói dối. Giấy tờ của anh ghi năm sinh là 1991.

Tôi đã định chia tay vì khoảng cách tuổi tác quá lớn. Thế nhưng, anh ra sức níu kéo và thể hiện sự quan tâm rất nhiều khiến tôi xuôi lòng.

Tôi tiếp tục yêu anh thêm một thời gian, càng yêu, tôi lại càng nhận ra anh hay nổi giận và sống vô cảm với những người xung quanh. Nếu đi đường, va vào một bà cụ vì lỗi không nhìn đường của bà, anh sẵn sàng quắc mắt lên, chửi bà bằng những lời thậm tệ.

Điều này khiến tôi suy nghĩ nhiều dù anh vẫn rất quan tâm, chiều chuộng và nhẹ nhàng với tôi.

Cuối cùng, thêm một vài việc nhỏ nhặt nữa, tôi quyết định nói lời chia tay khi tình yêu của chúng tôi được 1,5 năm. Anh lại níu kéo, van xin, thậm chí đập đầu vào tường đòi tự tử nếu tôi dứt áo ra đi. Thế nhưng, tôi không thay đổi quyết định.

3 tuần sau khi chia tay, anh gửi cho tôi một danh sách dài 3 trang các khoản anh đã chi cho tôi trong thời gian yêu nhau. Trong số đó, tôi thấy cả 1 triệu đồng anh đã bỏ phong bì khi đến thăm mẹ tôi bị ốm nằm bệnh viện và 500 nghìn đồng anh mua giầy cho cháu tôi nhân dịp sinh nhật.

Anh nói với tôi, trong danh sách đó, anh không liệt kê những lần đi ăn uống của hai người vì đã trừ vào khoản tiền tôi thường đi siêu thị mua đồ cho anh.

Như vậy, tổng cộng số tiền tôi phải trả là 26 triệu đồng cho những món quà và chi phí mà 1,5 yêu đương anh đã chi trả cho tôi.

Tôi thật sự rất sốc. Tôi định gọi cho anh và nói rằng, những món quà đó, tôi không không yêu cầu anh mua nên sẽ không có trách nhiệm trả. Mọi việc là do anh tự nguyện và tôi cũng đã bù đắp cho anh xứng đáng rồi.

Thế nhưng, như biết được suy nghĩ của tôi, anh ta gửi cho tôi mấy bức hình nóng và khẳng định sẽ mang về cho bố mẹ tôi xem nếu tôi không quay lại hoặc không trả tình phí.

Bố mẹ tôi là nhà giáo, sống rất nề nếp và khuôn phép. Nếu nhìn những bức ảnh, họ sẽ không chịu đựng nổi.

Có lẽ nào, tôi nên cắn răng bỏ ra 26 triệu để vĩnh viễn xóa bỏ anh ta khỏi cuộc đời mình. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.